Khái niệm và công cụ của kéo giãn phi tuyến: biểu đồ histogram và GHS
Ảnh bầu trời sâu vừa tích hợp (integration) xong bao giờ trông cũng tối đen như mực, phải qua kéo giãn mới đưa được tín hiệu ẩn trong vùng tối ra. Bài này bàn về hai bài học rất cơ bản ở cả trước lẫn sau khi kéo giãn nhưng lại hay bị bỏ qua: trước hết hãy học cách đọc hiểu biểu đồ histogram, rồi làm quen với công cụ kéo giãn GHS.
Câu chuyện mà biểu đồ histogram muốn kể cho bạn
Một tấm ảnh bầu trời sâu vừa tích hợp xong, chưa kéo giãn, thật ra biểu đồ histogram của nó tiết lộ được rất nhiều thông tin. Từ vị trí của đỉnh, từ chỗ đỉnh rộng hay hẹp, cùng với phân bố của từng kênh, bạn có thể đánh giá đại khái buổi chụp lần này ra sao.
Lấy một ví dụ: tôi từng xem biểu đồ histogram của một tấm ảnh và nhận ra ngay vấn đề khi chụp tấm ảnh đó nằm ở chỗ Gain đặt quá cao. Với các bạn dùng DSLR, Gain đại khái tương ứng với khái niệm ISO trên máy ảnh. Nói cách khác, trước cả khi bạn động tay vào kéo giãn, biểu đồ histogram đã chỉ ra vấn đề giúp bạn rồi.

Dùng process (script) GHS thế nào
Bước vào giai đoạn kéo giãn, GHS (Generalized Hyperbolic Stretch) là công cụ được bàn tới rất nhiều trong những năm gần đây. Đó là một process kéo giãn khá linh hoạt, nhưng cũng tương đối đòi hỏi phải hiểu rõ.
Về tài liệu học GHS, cá nhân tôi rất khuyên bạn xem loạt video hướng dẫn của Adam Block: đây là phần giải thích chi tiết và rõ ràng nhất hiện có trên mạng, nội dung thậm chí còn dễ hiểu hơn cả video của chính tác giả GHS, lại có phần minh họa trên ảnh thật. Nếu bạn vẫn còn mơ hồ về GHS thì rất đáng bỏ thời gian xem hết một lượt; nếu khả năng nghe tiếng Anh chưa tốt, bạn có thể bật phụ đề để hỗ trợ.

Muốn đi sâu vào việc dùng GHS, bạn có thể tìm loạt video hướng dẫn GHS của Adam Block.