Tại sao phải dùng DBE?
Trong nhóm, tôi thường nghe một thắc mắc: sau khi dùng DBE, ảnh trông như tệ đi. Chẳng hạn tấm đối chiếu dưới đây, so với ảnh gốc bên trái thì ở bản đã qua DBE bên phải, phần nền lại lộ ra nhiều khuyết điểm dạng chấm sao vốn trước đó gần như không nhìn thấy. Vậy thì rốt cuộc có nên làm DBE hay không?

Việc DBE làm: loại bỏ gradient ánh sáng và gradient màu của phần nền
Tác dụng chính của DBE là loại bỏ gradient ánh sáng và gradient màu không đồng đều trong phần nền. Khi lớp nền không đồng đều này được san phẳng, những vấn đề vốn đã tồn tại sẵn trong ảnh tự nhiên sẽ trở nên rõ hơn — đây thật ra là chuyện tốt, bởi nó khiến các bước xử lý về sau có cơ sở hơn. Bạn cũng sẽ thấy rằng ở tấm ảnh đã qua DBE, tín hiệu vốn thuộc về thiên thể cũng theo đó mà rõ ràng hơn, ví dụ như đuôi sao chổi.
Nói cách khác, DBE không hề “tạo ra” khuyết điểm; nó chỉ phơi bày ra ánh sáng những gì trước đây bị phần nền không đồng đều che lấp mà thôi.
Chuyện khuyết điểm có thể để lại xử lý sau, còn gradient ánh sáng thì không
Những khuyết điểm của phần nền lộ ra đó sau này vẫn có thể dùng cách khác để giảm bớt ảnh hưởng cuối cùng của chúng. Dĩ nhiên bạn cũng có thể chọn không làm DBE, nhưng những khuyết điểm ấy không vì thế mà biến mất — đến khi kéo giãn mạnh ở giai đoạn phi tuyến, chúng vẫn cứ hiện ra quấy nhiễu khung hình, mà phát hiện vào lúc đó thì còn phiền hơn, bởi các phương pháp xử lý còn dùng được khi ấy đã bị hạn chế khá nhiều.
Ngược lại, việc dùng DBE san phẳng gradient ánh sáng và gradient màu không đồng đều ngay khi ảnh còn ở trạng thái tuyến tính, đồng thời phát hiện trước những vấn đề trong ảnh, chẳng khác nào chữa bệnh ngay từ gốc. Xét trên toàn bộ quy trình, đây thường là lựa chọn tốt hơn.
Các bước xử lý ở giai đoạn tuyến tính nhìn qua thì không nhiều, nhưng mỗi bước đều ảnh hưởng rất lớn đến những gì phía sau. DBE chính là mắt xích mà bạn nên ưu tiên xây dựng quan niệm đúng đắn ngay từ đầu.